jump to navigation

Cháu cũng là học sinh thầy Bình ! 9 Tháng Mười Hai 2009

Posted by nguyenkcuong in Học sinh viết về thầy.
trackback

từ bạn Hà Linh – sinh viên trường ĐH KTQD – halinh1812@gmail.com

Cháu chào chú Cương!

Cháu có xem trang wordpress về thầy Bình của chú. Cháu là Hà Linh, học sinh của thầy khoá 2001-2005, như vậy là kém chú 23 tuổi. Gia đình cháu có rất nhiều người học thầy Bình, mẹ cháu cũng là học sinh thầy Bình từ những năm 70-71 khi còn đi sơ tán. Lúc còn học thầy cháu cũng hay nghĩ về việc sau này sẽ lập 1 trang web về thầy, để học sinh của thầy tất cả các khoá đều có cơ hội chia sẻ với nhau. Hồi ấy cháu còn bé, và công nghệ chưa phát triển, bây giờ thì làm gì trên mạng cũng dễ dàng hơn nhiều. Cháu rất vui khi đọc được trang thaybinh.wordpress.com của chú.

Thực ra mọi năm cháu cũng hay viết blog về thầy Bình nhân dịp 20/11 hoặc sinh nhật thầy 16/09. Các bài viết cũng hơi tản mát, nên cháu chỉ gửi chú 1 entry cháu viết cách đây 2 năm, năm 2007. Nếu có thể thì coi như đây là đóng góp của lứa học sinh nhỏ tuổi nhất, lứa học sinh chuyên toán Trưng Vương cuối cùng được thầy Bình chủ nhiệm chú ạ.

“Con đã từng nghĩ rằng trong đời con sẽ không còn gặp người thầy nào tuyệt vời hơn thầy nữa. Và dù cuộc sống vô cùng kì diệu, con thật may mắn khi được học biết bao thầy cô đáng quý khác, thầy vẫn có một vị trí cực kì đặc biệt trong con. Con nhớ rất nhiều những hành động, lời nói của thầy. Tất cả những gì thầy truyền đạt cho chúng con, kể cả kiến thức hay bài học về cuộc sống đều để lại những ấn tượng sâu sắc. Con không thể quên được đoạn đối thoại như thế này:

“Tại sao con không chép bài?”

“Có phải lần trước con nghỉ học không?”
Không ạ.
“Thế hay buổi ấy con bị ốm”
Không ạ.
“Thế sao con không chép bài? Con bị 1 điểm.”

Đoạn đối thoại ko chỉ diễn ra một lần, nhưng lần mà con nhớ nhất thì là thầy nói với bạn Ngọc Hiếu. Có cảm tưởng như là chỉ cần học sinh nói rằng lần trước con bị mệt hay điều gì đó tương tự, thầy sẽ tha thứ ngay lập tức và ko ghi điểm xấu. Nhưng có lẽ chẳng ai đủ can đảm để nói dối thầy dù là điều nhỏ nhất. Và kể cả thầy rất dứt khoát ghi điểm 1 vào sổ thì đến khi tổng kết năm học thầy vẫn có cách nào đó thay thế nó một cách rất chính đáng.

Đến bây giờ đối với con thầy vẫn là thầy dạy Toán hay nhất. Có thể ngoài hồi lớp 9 học khá nhiều thầy ở Đội tuyển thì con cũng chả mấy khi đi học thêm Toán nhưng con vẫn tin là khó có ai dạy dễ hiểu như thầy. Thầy bao h cũng trình bày vấn đề rất sáng sủa, làm cho học sinh H1 bọn con đi đâu cũng có lợi thế về mặt trình bày. Kể cả những cái nhỏ nhặt như khi phân các ý trong bài toán thì dùng dấu chấm chứ ko gạch đầu dòng vì có thể nhầm với dấu trừ, dấu suy ra thì phải viết như thế nào, khi nào dùng từ “do đó”, khi nào dùng từ “suy ra”,… tất cả những cái tỉ mẩn đấy con cũng học ở thầy. Thầy lúc nào cũng tôn trọng bọn con. Chắc là thầy cũng sẽ chẳng bao h quên được bạn Gia, một bạn đặc biệt luôn suy nghĩ một cách kì lạ. Còn con thì sẽ chẳng bao h quên cách thầy khuyến khích tất cả chúng con sáng tạo, tìm ra những cách giải khác. Thỉnh thoảng khi mà thầy gọi Gia lên bảng mà bạn trình bày khó hiểu quá, thì mặc dù cầm khăn lau bảng xóa gần hết đi, chỉ để lại đc mấy dòng dễ nhìn, thầy vẫn cười và nói với cả lớp “Thầy viết lại cách này theo ý của bạn Gia, tại chữ bạn khó đọc quá.” Lúc nào thầy cũng cười như thế, hiền như một ông tiên, một nụ cười bừng sáng và không bao h tắt, làm cho bà ngoại con cứ hay bảo “Thầy Bình của cháu xinh như cái kẹo ý”. Lại tiếp về Gia, mỗi khi cách của bạn ý dài dòng khó hiểu quá, diễn đạt lại lùng bùng, ko muốn làm mất thời gian của cả lớp, thầy toàn đến tận chỗ bạn để nghe, rồi trao đổi với bạn. Lúc nào thầy cũng lắng nghe bọn con, dù cho nó có là điều dở hơi nhất đi chăng nữa, không bao h thầy bảo cách của thầy là ngắn nhất là hay nhất cả. Bài tập thầy cho ít khi quá khó, mà thường chỉ hơi nâng cao, nhưng lại rất hay. Lớp 6, lớp 7 là quãng thời gian con thích học toán nhất. Có lẽ là bởi vì hồi ấy có quyển Một số vấn đề phát triển được thầy kí vào cho. Chỉ vài chữ thôi, thầy – Vũ Hữu Bình, thế mà con luôn nghĩ là nếu cháy nhà thì một trong những vật con mang theo đầu tiên sẽ là quyển sách ấy.

Hồi lớp 6 thầy không chỉ dạy Toán mà còn dạy cả Giáo dục công dân, thế cho nên GDCD lại trở thành một môn hấp dẫn vô cùng chứ. Những gì cần ghi cần nhớ thầy ghi hết lên bảng. Con còn nhớ như in bài giảng về đức tính “Thật thà” có một phần chú ý gồm 2 gạch đầu dòng. Gạch thứ nhất là Phải biết nói thật ở đúng chỗ. Và gạch thứ hai là Không những phải thật thà với người khác, mà còn phải thật thà với chính mình. Chính ra con nghĩ lúc học lớp 6 chúng con chẳng hiểu hết được cái chú ý ko có trong sách đấy đâu, vì đó có lẽ là kinh nghiệm thầy tự rút ra, mà mãi về sau con vẫn nhớ mãi. Xong còn lại thời gian thì thầy kể chuyện. Ko hiểu sao mà cái kiểu kể chuyện hiền hiền một cách hào hứng thích thú của thầy làm cho con thấy buồn cười thế ko biết. Thầy hay kể chuyện ông sáng lập tập đoàn Hyundai hay là Daewoo gì đấy, với chiến lược bán báo ở chợ hồi bé, nghe rất cuốn hút mới lạ. Rồi cả chuyện cảnh sát giao thông ở Ucraina nữa. Tất nhiên là thầy cũng chẳng hay nói dông dài lắm đâu, vì thầy thường cho học Toán vào giờ GDCD luôn. Nhưng có lẽ, dù thầy ko kể chuyện đi chăng nữa, bản thân thầy cũng là một câu chuyện ý nghĩa của bọn con rồi.

Và có một lần thầy nói là hồi xưa khi bố mẹ các con bằng tuổi các con bây giờ, đi học rất thiếu thốn nên vở thường giấy rất xấu, lại hay kẻ thêm dòng ở trên và dưới để viết cho được nhiều, nhưng học sinh lại viết chữ rất đẹp. Vào khoảng năm 70 – 71 khi thầy về sơ tán ở Gia Lâm, ở đấy thầy có dạy một học trò rất thông minh, chữ viết rất tròn và rất đẹp. Xong thầy chỉ vào con “Học trò đó là mẹ bạn Mai Linh”. Hôm ấy các bạn bảo mặt con đỏ bừng, ngượng quá. Con nghĩ thầy gọi con là Mai Linh cũng một phần vì lúc đầu thầy chỉ nhớ tên mẹ con thôi. Nhà con có biết bao nhiêu người học thầy: mẹ con, cô con, chú con, em con, rồi đến con. Thế mà thầy không quên một ai cả. Mẹ con học thầy có hơn 1 học kì, vì thời ấy chiến tranh sơ tán có học cố định ở đâu đâu. Chú con cũng thế, mà hình như chỉ được khoảng 3 tháng thôi. Đến lúc thầy gặp lại khi chú đi cùng cô đến họp lớp chuyên toán Trưng Vương, thầy vẫn còn nhớ tên, rồi vẫn bảo “Cậu này ngày xưa học giỏi Hình”. Thầy nhớ học sinh một cách kinh khủng, bao nhiêu thế hệ, bao nhiêu con người, mà sao trái tim thầy rộng đến thế. Cô con kể thầy luôn có quyển sổ ghi lại đầy đủ danh sách học sinh các khóa, địa chỉ, nơi công tác… và đặc biệt có 1 cột chỉ có 2 chữ “có” hoặc “không”. Lúc đầu cô thắc mắc ko biết đấy là cái gì, hỏi thầy thì thầy mới bảo đấy là cột có gia đình hay không. Khi nào nghe tin mới thầy lại sửa vào quyển sổ ấy. Chắc chẳng có người thầy nào lại quan tâm đến học sinh như thầy.

Hồi xưa thầy có rất là nhiều trò hay cho bọn con nhé. Thầy rất hiểu học sinh cho dù thầy hơn chúng con đến gần 50 tuổi. Thầy để ý thấy chúng con rất hay có kiểu đang trong giờ học khác mà thầy gọi bạn nào đấy ra ngoài, thì y như rằng lúc bạn ấy vào, xung quanh sẽ bu vào hỏi Thầy gọi ra làm gì thế. Thế là thầy dặn, từ nay mỗi khi thầy gọi ra ngoài thầy sẽ nói một số nội dung thông tin A, B, C, D… Trong đấy, có một điều coi như mặc định là “Không được tò mò”. Khi các bạn hỏi thì chỉ cần nói thầy bảo tớ là “không được tò mò” thôi. Con thấy trò đấy hay kinh khủng ra ý, và mãi sau này con vẫn có thói quen làm thế. Thầy còn hay làm thơ nữa, nhất là thơ chúc tết. Con nhớ ngày xưa thầy còn cho bọn con chơi trò sắp xếp các chữ trong câu thơ thành một định lý toán học. Con rất nhớ định lý hôm ấy “Hai góc đối đỉnh thì bằng nhau”. Sau này đọc Mật mã Da Vinci con mới biết đấy là một dạng anagram.

20-11 vừa rồi con không kịp gặp thầy. Các bạn bảo các bạn nhìn thấy thầy ngồi trong phòng, cố gọi thầy hoặc chờ thầy quay ra rồi vẫy nhưng hình như ko để ý. Một lúc sau thì thầy đi mất rồi, ko thấy thầy trong trường nữa. Bọn con đến nhà thầy thì thầy vẫn chưa về. Lâu rồi không nhìn thấy thầy cứ thấy thế nào ý. Các bạn ở Sing hôm trước đi thăm thầy bảo thầy vẫn khỏe mạnh, bây h viết 116 quyển sách rồi nên thầy sẽ ko viết nữa, chỉ ở nhà tập thể dục, đọc sách, làm việc nhẹ nhàng thôi. Thầy phải thật là khỏe mạnh vào đấy, con còn muốn làm rất nhiều thứ cho thầy, mà hiện thời chưa có điều kiện. Con chỉ muốn mỗi năm lại đc nhìn thấy nụ cười của thầy thôi, thầy ạ.

20/11/2007″


Phản hồi»

1. nguyenkcuong - 9 Tháng Mười Hai 2009

Rất cám ơn bạn Linh đã gửi một bài rất cảm động.
Mong các bạn và các anh chị đóng góp thêm các bài viết.
Nếu có các ý kiến gì về giao diện của trang web, làm ơn comment luôn ở phần About, hoặc gửi cho tôi theo địa chỉ nguyenkcuong@gmail.com.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: