jump to navigation

NGƯỜI THẦY PHỐ CỔ 18 Tháng Mười Một 2009

Posted by nguyenkcuong in Báo chí viết về thầy Bình.
trackback

Đăng trên báo Tin tức cuối tuần số Tết Ất Dậu 2005

 

Từ ngõ Tức Mạc, thầy chuyển về phố Yên Thái, cạnh ngõ Tạm Thương, nghĩa là “ẩn dật” hơn so với phố Hàng Bông mà thầy cùng gia đình ở từ nhỏ. Nhưng cái danh “thầy Bình Trưng Vương” thì chưa bao giờ ẩn. Một năm trở lại đây, thầy không phải hàng ngày đi đến trường nữa, song nghề thầy thì vẫn chưa dứt, đặc biệt là việc viết sách dạy và học Toán. Thầy vui mừng cho biết cuốn sách thứ 100 do thày biên soạn sắp ra đời. Danh hiệu cao quý nhất ,mà bất cứ người làm thầy nào cũng mơ ước và phấn đấu, thầy đã vinh dự nhận năm 2002. Thầy là Nhà giáo Nhân dân Vũ Hữu Bình. Xin được kể ba câu chuyện về một người thầy phố cổ Hà Nội.

Câu chuyện thứ nhất: 14 năm và một tấm bằng đại học.

Năm 1961, 18 tuổi, thầy tốt nghiệp phổ thông vào loại xuất sắc ở một trường nổi tiếng Hà Nội – trường Bưởi – Chu Văn An. Mơ ước cháy bỏng của thầy là được vào đại học sư phạm để sau này ra làm thày giáo. Nhưng vì không đạt tiêu chuẩn về lí lịch, thầy không thể thực hiện giấc mơ. Tuy nhiên, nghề giáo vẫn luôn là tiếng gọi thiêng liêng với chàng thanh niên 18 tuổi đầy nhiệt huyết. May mà lúc đó Hà Nội đang thiếu nhiều giáo viên, thầy đi học lớp sư phạm cấp tốc trong ba tháng và được phân công dạy cấp II tại Gia Lâm. Thế là được làm thầy. Vừa dạy, lại tiếp tục học bằng nhiều con đường khác nhau, đến năm 1975, nghĩa là sau 14 năm sau khi đứng lớp, thầy cũng đã có được tấm bằng tại chức Đại học sư phạm.

Tâm sự về việc học của một người thầy, thầy Bình nói: “Quan trọng nhất là phải thật sự yêu nghề, yêu trẻ để hiểu các em muốn gì ở mình, luôn biết cách tổ chức lớp học đẻ các em có thể tiếp thu tốt nhất, luôn gần gũi để giúp các em hoàn thiện nhân cách. Nghiệp vụ sư phạm và kinh nghiệm nghề là rất cần thiết. Vì vậy, muốn làm thầy tốt thì phải không ngừng học và tự học. Suốt 14 năm phấn đấu đến trình độ đại học sư phạm là tôi có ý thức như vậy”.

Điều đáng nói nữa là 14 năm ấy cũng là 14 năm đầy khó khăn, không riêng của gia đình thầy. Hai cuộc chiến trnah phá hoại làm thầy và gia đình không thể yên ổn, cả nơi ở và nơi công tác, học hành. Như mọi người trong thời chiến, hai vợ chồng nhà giáo cũng phải làm thêm đủ nghề mới đủ sống. Cô giáo Lương Hiền thì đan len. Thầy giáo Bình thì vẽ truyền thần, làm chuồng 3 tầng để nuôi chim bồ câu, gà vịt… Rồi cũng qua. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, ngọn lửa nơi trái tim người thầy vẫn cháy khôn nguôi.

Câu chuyện thứ hai: Dạy học, đó là công việc cả đời

“Chức vụ quản lí cao nhất mà tôi đã làm là tổ trưởng chuyên môn” – thầy Bình cười và nói như vậy, rất thanh thản. “Vì chỉ dạy thôi cũng đã bị cuốn lắm rồi. Để có được một tiết dạy hoàn hảo, phải đầu tư rất nhiều công sức và thời gian. Chưa kể còn bồi dưỡng học sinh giỏi các cấp, từ trường đến quận, thành phố, quốc gia… Được phân công là mừng nhưng cũng lại phải lo để hoàn thành nhiệm vụ”.

Suốt hơn 40 năm dạy học, chỉ “trung thành” với cấp trung học cơ sở, thầy Bình được mệnh danh là một thầy giáo có nhiều học sinh thủ khoa nhất, cũng nhiều học sinh giỏi nhất. Thầy có đến 25 học sinh đoạt giải Toán toàn quốc , có 9 em sau này đoạt giải Toán quốc tế.

“Nhưng mừng nhất là tình cảm của học sinh dành cho mình” – thầy Bình nói. Thầy nhớ mãi em Phạm Chung Thuỷ, hoàn cảnh gia đình neo đơn, nhà xa nhưng vẫn vượt lên học giỏi, đoạt giải nhất Toán quốc gia, sau này đoạt giải Ba Toán quốc tế. Nhớ ơn thầy Bình, từ Thổ Nhĩ Kỳ xa xôi, em đã nâng niu giữ gìn để mang về tặng thầy một bộ li làm kỷ niệm. Hiện Thuỷ đang làm tiến sĩ ở Mĩ. Hay có một học sinh cũ của thầy chuyển vào công tác tại thành phố Hồ Chí Minh, gặp nhiều trắc trở cảm thấy bi quan, em đã viết thư tâm sự với thầy Bình và xin thầy lời khuyên. “Như thế là các em vẫn tin mình lắm” – thầy Bình tự hào nói.

Thầy Bình cũng có niềm vui nho nhỏ khác trong đời làm thầy, đó là có nhiều cặp mẹ – con đều là học sinh của thầy và đều học giỏi. Thầy chỉ tiếc là không có nhiều thời gian để dạy nhiều học sinh hơn nữa, theo yêu cầu của phụ huynh, dù rất nhiều người biết tiếng thầy muốn gửi con cho thầy luyện. Tuy nhiên, dù đã nghỉ hưu song thầy vẫn không thể nghỉ dạy, bởi các câu lạc bộ Toán, các lớp bồi dưỡng học sinh giỏi toán THCS… vẫn rất cần trí tuệ, kinh nghiệm và tâm huyết của thầy.

Câu chuyện thứ ba: 42 năm, 21 năm và 100 cuốn sách

Mơ ước làm thầy đã được 42 năm, nhưng thầy Bình chỉ thực sự bắt tay vào công việc viết sách một nửa số thời gian ấy. Tuy nhiên, để có được 100 cuốn sách mà cuốn nào cũng được người sử dụng rất hoan nghênh, kinh nghiệm dạy học là vô cùng quan trọng. Thầy Bình tâm sự rất chân thành: “Viết sách cho giáo viên hay cho học sinh cũng vậy, phải hiểu được họ cần gì. Muốn hiểu như vậy, phải trải nghiệm trong vị trí của họ.”.

Viết sách và dạy học là hai công việc mà thầy Bình yêu thích như nhau và quả thật, nố hỗ trợ nhiều cho nhau. Nếu chỉ đọc sách của thầy, không thể nghĩ rằng viết sách là nghề “tay trái” của thầy, bởi tính khoa học và tính sư phạm cao sâu của những cuốn sách này. Khó tìm tháy một người thầy lại có mặt trong hội đồng biên soạn sách của cả bốn khối lớp trung học cơ sở.

Thầy còn viết nhiều sách hướng dẫn dạy Toán, bồi dưỡng học sinh giỏi toán. Thầy bảo: “Dạy tốt thì giúp ích cho vài chục học sinh trên lớp. Nhưng nếu viết ra được những cuốn sách tốt thì có thể giúp cho cả trăm ngàn em”. Chả thế mà có những cuốn sách của thầy Bình đã tái bản nhiều lần với số lượng in lên đến 700.000 bản. Một kỷ lục hiếm có về sách giáo dục.

Dạy học, viết sách song song đã giúp thầy Bình cho ra đời hàng chục sáng kiến, kinh nghiệm, trong đó có 2 sáng kiến loại A và 8 sáng kiến loại B của thành phố Hà Nội. Cuốn sách thứ 100 của thầy Bình nằm trong bộ sách “Nâng cao và phát triển” với tiêu đề  “Nâng cao và phát triển Toán 9” . Những học sinh muốn học giỏi toán đều tìm đến những cuốn sách loại này do thầy Bình biên soạn.

Về hưu rồi nhưng thầy Bình vẫn cặm cụi bên những trang bản thảo để tiếp tục trải ra giấy kinh nghiệm cả cuộc đời dạy học của mình, cho nhiều thế hệ học trò hôm nay và mai sau. Đáng quý thay tấm lòng một Nhà giáo Nhân dân. Càng thêm quý hơn khi biết rằng, qua 8 lần phong tặng, trong số 189 Nhà giáo Nhân dân, duy nhất có thầy giáo Vũ Hữu Bình ở bậc trung học cơ sở.

Nguyễn Thị Trâm

Phản hồi»

No comments yet — be the first.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: