jump to navigation

HẠNH PHÚC CỦA MỘT NGƯỜI THẦY 18 Tháng Mười Một 2009

Posted by nguyenkcuong in Báo chí viết về thầy Bình.
trackback

Đăng trên báo Tuổi trẻ ngày 20-11-2002

 

Cho đến ngày cuối tháng mười một này, cùng lúc nhận hai phần thưởng cao quý: Danh hiệu Nhà giáo Nhân dân và Huân chương Lao động hạng Ba, thầy vẫn là một giáo viên đứng lớp ở một trường THCS. Ngày ngày, từ ngôi nhà ẩn sâu trong phố nhỏ Yên Thái (Hà Nội), thầy đến trường THCS Trưng Vương làm một thầy giáo Toán “khó tính”, một thầy chủ nhiệm “khắt khe”, còn lại bao nhiêu thời gian rảnh, thầy vùi đầu vào kho tài liệu làm một tác giả viết sách Toán đầy niệt tâm, công việc nào cũng hết lòng. Đó là hình ảnh thầy giáo Vũ Hữu Bình.

Con đường trắc trở….

Với thầy Vũ Hữu Bình, cuộc đời gắn liền với nghiệp làm thầy như một lẽ tự nhiên dù con đường đến với nghề chẳng dễ dàng gì. Hơn 40 năm trước, sau khi tốt nghiệp trường cấp III Chu Văn An (Hà Nội), thầy Bình nộp đơn vào trường Đại học Sư phạm Hà Nội với ý nguyện duy nhất là trở thành một thầy giáo. Nhưng ý nguyện ấy chưa thể thực hiện được. Lí lịch gia đình đã khép lại cánh cửa trường Đại học sư phạm trước cậu học sinh xuất sắc đỗ đầu trong mấy trăm học sinh khoá 1961 của trường trung học phổ thông danh tiếng nhất Hà Nội.

Ý nguyện không thành nhưng ước mơ thì không thể mất đi. Với sự giúp đỡ của một thầy giáo cũ, thầy tìm được một con đường khác để đến với nghề: tham gia một khoá đào tạo giáo viên cấp tốc ba tháng rồi về dạy Toán ở một trường cấp II ngoại thành. Rồi sau đó, một phàn tự học, mọt phần cứ vài ba năm lại tìm kiếm cơ hội đi học tiếp để nâng cao chuyên môn sư phạm. Nhớ lại, thầy vẫn bảo “mình còn may vì lúc đó ngoại thành đang thiếu giáo viên lắm, nếu không thì đâu có cơ hội được làm thầy giáo..”. 14 năm sau ngày đứng trên bục giảng, thầy Bình mới hoàn thành con đường vòng vèo đó, có được tấm bằng đại học sư phạm tại chức vào năm 1975, vượt qua những năm tháng chíen tranh Hà Nội bị bom Mĩ đánh phá, trường sở luôn sơ tán, cuộc sống chung riêng đầy khó khăn….

Năm 1983, thầy giáo Vũ Hữu Bình bắt tay vào viết những cuốn sách toán đầu tiên. Âm  thầm cần mẫn thu lượm, nghiên cứu và viết…, có năm thầy hoàn thành tới 10 cuốn sách khác nhau. Trong vốn liếng 88 cuốn sách về dạy và học Toán đã có đủ các thể loại: sách hướng dẫn học Toán, sách bồi dưỡng học sinh giỏi, sách tham khảo cho giáo viên, sách giáo khoa (SGK)… Riêng bộ sách Một vấn đề phát triển Toán THCS gồm 8 cuốn đã được tái bản nhiều lần, phát hành tới 700.000 bản – con số hiếm hoi đối với những cuốn sách tham khảo. Nhiều thế hệ thầy và trò trong cả nước sử dụng bộ sách này cứ đinh ninh là của một nhà nghiên cứu giáo dục chuyên nghiệp chứ không phải sản phẩm “tay trái” của một thầy giáo dạy toán bình thường, trực tiếp đứng lớp. Còn thày cho rằng kinh nghiệm giảng dạy chính là vốn liếng, thế mạnh của mình để viết những cuốn sách sát với thực tế dạy và học, sát với khả năng nhận thức của học trò.

Trong cuộc đời hơn 40 năm đứng trên bục giảng, có thể nói thầy Vũ Hữu Bình đã có tất cả những phần thưởng vinh quang nhất dành cho nghề giáo. Nhưng với riêng thầy, vốn quý nhất là “khá nhiều thế hệ học sinh đã qua tay tôi dạy dỗ và 88 cuốn sách mà tôi đã viết”. Nói về nghề, về mình, thầy bảo toàn những việc làm bình thường, những kết quả bình thường. Nhưng chính những điều bình thường, giản dị đó đã hình thành một nhân cách nhà giáo mẫu mực.

Cái khó của …người tận tâm

40 năm miệt mài với nghề, chuyên môn vững vàng, nhưng “chức” to nhất của thầy là Tổ trưởng Tổ tự nhiên của trường THCS Trưng Vương (Hà Nội). Bởi theo thầy, “sung sướng nhất là được làm thầy, đứng trên bục giảng cho đến ngày nghỉ hưu”.

Theo thầy Vũ Hữu Bình, làm thầy giáo đã không dễ, làm thầy giỏi đã khó, làm thầy tốt, tận tâm với nghề, với trò càng khó hơn. Ở hà Nội, nói đén thầy Bình “Trưng Vương”, những người biết thầy thường “chú”thêm một câu “thầy chẳng bao giờ dạy thêm” – một điều lạ với lối nghĩ thông thường về một thày giáo giỏi nổi tiếng, dạy ở một trường nổi tiếng và ở một nơi cũng nổi tiếng …về dạy thêm, học thêm. Lí do: thầy đã dành trọn thời gian cho việc nghiên cứu, viết SGK, các loại tài liệu phục vụ dạy và học môn Toán ở phổ thông – một công việc nhạy cảm, đòi hỏi trách nhiệm rất cao mà quyền lợi vật chất chẳng đáng là bao, chỉ vì một lẽ đơn giản: “Nếu trực tiếp dạy trên lớp tốt, một người thầy cũng mới chỉ giúp cho vài chục học sinh. Nhưng nếu viết ra những cuốn sách tốt có thể giúp cả trăm ngàn học sinh.”. Tâm huyết ấy thầy gửi vào những trang SGK Toán từ lớp 6 đến lớp 9 đang được biên soạn phục vụ đổi mới chương trình, SGK giáo dục phổ thông. Có lẽ hiếm có tác giả viết SGK nào có mặt trong cả bộ SGK bốn lớp bậc THCS mới như thầy Vũ Hữu Bình. Bận rộn là thế, nhưng thầy sẵn sàng trả lời những lá thư củat các giáo viên trẻ, của học trò từ khắp mọi miền gửi về nhờ chỉ dẫn, bày vẽ thêm về cách dạy và học Toán.

Năm tháng trôi qua, danh hiệu Giáo viên dạy giỏi cấp thành phố, Người tốt việc tốt, Giải thưởng Toán học Lê Văn Thiêm, bằng khen về viết SGK, danh hiệu Nhà giáo ưu tú, Nhà giáo Nhân dân, Huân chương lao động …. những phần thưởng ngày càng nhiều trong tủ. Nhưng thầy bảo niềm tự hào thật sự của mình là đây: Những học sinh đã đoạt giải quốc gia và ssu này giành giải trong các kì thi Olympic quốc tế, là những học sinh đỗ thủ khoa hai trường đại học, những giáo viên trẻ được thầy dìu dắt trưởng thành trong chuyên môn… Và cuối cùng là những lá thư đầy tâm huyết của những đồng nghiệp trẻ muốn được chia sẻ cùng thầy những ưu tư nghề nghiệp, dù chưa một lần gặp mặt. Nhưng họ gặp nhay ở một tấm lòng….

Thanh Hà

Phản hồi»

1. Diệu Lê - 17 Tháng Tư 2011

Tấm lòng của thầy thật là đáng quý


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: