jump to navigation

17 NGÀY TRÊN ĐẤT PHÁP 18 Tháng Mười Một 2009

Posted by nguyenkcuong in Các bài viết của thầy.
trackback

Đăng trên báo Hà Nội mới chủ nhật ngày 18-6-1989.

Đoàn giáo viên chuyên Toán Việt Nam đến Paris vào một ngày đầu tháng tư năm nay. Trong bốn đoàn viên thì ba là nhà giáo Hà Nội: Thày giáo Lê Hải Châu (Bộ giáo dục) trưởng đoàn, cô giáo Phạm Thị Như Ngọc (trường PTCS Thăng Long) và Vũ Hữu Bình (trường PTCS Trưng Vương).

Lúc này Paris đã vào xuân. Người Paris chờ đón mùa xuân từ lâu. Trên nhiều đường phố thấy những tấm biển với dòng chữ lớn: “Kìa! Mùa xuân đấy.” Mùa xuân ở đây thật đẹp: các cây xanh trong thành phố khoác những bộ áo mới mượt mà, những bông hoa tuy-lip khoe sắc vàng hoặc đỏ (có loại màu đen) rực rỡ trên các vườn hoa.

Chúng tôi đã dự 120 giờ ở 10 trường nội thành và ngoại thành Paris. Hệ thống giáo dục phổ thông của Pháp kéo dài 12 năm: 5 năm tiểu học (primaire, tương đương cấp 1 của ta), 7 năm trung học chia thành trường côlegie (collège, tương đương cấp II) và trường litxee (lysee, tương đương cấp III). Học hết cấp II, học sinh đều lên cấp III. Mọt hội đồng giáo dục của nhà trường quyết định học sinh vào trường cấp III dạy nghề hay vào lớp đệ nhị (tương đương lớp 10 của ta). Học xong lớp đệ nhị, tuỳ theo khả năng mà học sinh có thể học ban văn, ban kinh tế và xã hội, ban toán lý, ban toán sinh, ban toán kỹ thuật, ban tin học, ban âm nhạc và nghệ thuật…trong hia năm để thi lấy 1 trong 13 bằng tú tài khác nhau, tuỳ từng loại bằng mà học sinh được thi vào một số trường đại học nhất định. Sự phân ban cùng với hệ thống trường dạy nghề đã phát huy được khả năng riêng của từng học sinh và làm cho chất lượng học sinh ở cấp III khá đồng đều. Ở các trường, học sinh thường học buổi sáng, ăn trưa tại trường, buổi chiều tham gia các hoạt động ngoại khoá, câu lạc bộ hoặc tự học.

Lớp 1 và cấp I được coi trọng. Có những thầy giáo ở trường đại học hoặc ở viện nghiên cứu xuống dạy cấp I để tìm hiểu thực tế học sinh. Học sinh cấp I đã được học tin học. Ở lớp đệ ngũ (tương đương lớp 7 của ta) cứ hai học sinh điều khiển một máy tính để vẽ đồ thị trên màn hình.

Tại một trường cấp III dạy nghề, có đến trên một trăm cỗ máy, có cả người máy. Bên cạnh những biểu đồ, những quy trình sản xuất, chúng tôi nhìn thấy một khẩu hiệu: “Luôn nghĩ trước khi làm”. (Toujours réflecchir avant d’agir).

Chúng tôi đến trung tâm “Những thiên hướng trẻ” (Jeunes Vocatinons). Ởe đây tiếp nhận các trẻ em yêu thích khoa học, văn học và nghệ thuật đến học hai buổi chiều trong tuần với các nhóm toán, tin học, lý hoá, vật lý thiên văn, sinh học, trồng cây, lịch sử, thơ ca, hợp xướng, sân khấu, kịch câm, âm nhạc, nghệ thuật, vẽ, thể thao. Tuy vậy quy mô của Trung tâm này chưa bằng Nhà văn hoá thiếu nhi Hà Nội. Ở nhóm học vẽ 7 học sinh, thày giáo đưa ra gần mưới bức tranh và cùng học sinh phân tích cách sử dụng ánh sáng của các hoạ sĩ. Ở nhóm Toán, thầy giáo hướng dẫn học sinh giải những bài toán khó, những bài toán cổ điển. ở Pháp chưa có chương trình bồi dưỡng năng khiếu về Toán gắn với chương trình phổ thông như của ta. Các bạn Pháp đánh giá cao kết quả tốt và ổn định của học sinh Việt Nam tham dự các kỳ thi Toán qưuốc tế và cũng bắt đầu tổ chức những kỳ thi vô địch về Toán.

Năm nay, nước Pháp kỷ niệm 200 năm cách mạng Pháp. Các công trình kiến trúc lớn được tu bổ để đón khách. Ở bảo tàng Lu-vrơ, người ta xây dựng thêm một tháp lớn hình chóp ở cửa chính và đào thêm tầng hầm để lộ ra chân một lâu đài cổ. Hệ thống chiếu sáng tháp Epphen ban đêm được bố trí lại, chiếu từ bên trong ra làm nổi rõ kiến trúc thanh thoát và lộng lẫy của chiếc tháp cao 320m, nặng 7000 tấn, Chúng tôi đã nhìn toàn cảnh Paris từ nhiều độ cao khác nhau, nhưng không đâu thấy Paris đẹp bằng đứng trên nóc của Cổng Khải hoàn Ngôi sao: mười hai đại lộ toả ra từ đó như những cánh sao, chạy tít tắp đến tận chân trời, các toà nhà nhiều màu sắc với vô số những lâu đài, mỗi cái một vẻ, hài hoà, tô điểm cho nhau.

Trên các đường phố, người dân Paris đi lại vội vàng để kịp đến bến ô tô buýt hay ga tàu điện ngầm. Tuy nhiên họ sẵn sàng dừng lại và chỉ đường rất chu đáo khi chúng tôi hỏi. Người Pháp cũng ưa hài hước: ở cửa hiệu cắt tóc, chúng tôi thấy hình vẽ một cậu bé trọc đầu với dòng chữ “cắt tóc không mất tiền”.

Tôi đã ngồi ở vườn hoa Luc-xem-bua để nhìn những chiếc lá vàng rơi từng chiếc một trên vai trắng của các pho tượng như trong hồi ức của nhà văn Pháp A-na-tôn Frăng-xơ, mặc dù lúc này không còn là những ngày đầu tháng 10.  Tôi cũng đi đến kè đá ven sông Xen, với các nhà văn Pháp thường đến để tách khỏi cái náo nhiệt của thành phố và đắm mình với dòng suy nghĩ riêng tư.

17 ngày ở Paris là “17 khoảnh khắc ngắn ngủi của mùa xuân”. Chúng tôi đã biết thêm về nước Pháp và nền giáo dục Pháp. Chúng tôi cũng hiểu thêm về những mạnh và những mặt chưa mạnh của nền giáo dục Việt Nam. Đi dọc kè đá ven sông Xen, tôi nghĩ đến dòng sông Hồng và nghĩ đến các em học sinh Việt Nam: trong điều kiện vật chất còn thiếu thốn rất nhiều, học sinh Việt Nam đã đạt những kết quả cao về học tập văn hoá, trong đó có môn Toán, mà khi đến bất cứ trường nào, các giáo viên và học sinh Pháp đều nhắc đến một cách khâm phục.

Phản hồi»

No comments yet — be the first.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: